Vào tháng 12/2021, bà Mễ ở huyện Dương Sóc, thành phố Quế Lâm, Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, Trung Quốc, đã cho anh Triệu thuê cửa hàng để bán đặc sản địa phương và sản phẩm du lịch. Hai bên ký hợp đồng thuê nhà, nội dung quy định rằng: Thời hạn thuê là 4 năm, giai đoạn 1 từ tháng 1/2022 đến tháng 1/2024, tiền thuê là 70.000 NDT (hơn 248 triệu đồng); Giai đoạn 2 từ tháng 01/2024 đến tháng 01/2026, giá thuê sẽ được điều chỉnh phù hợp theo biến động của thị trường, mức tăng hoặc giảm sẽ tùy thuộc vào kết quả đàm phán giữa hai bên.
Sau khi hợp đồng được ký kết, anh Triệu đã trả 10.000 NDT (hơn 35 triệu đồng) tiền đảm bảo thực hiện hợp đồng và 45.000 NDT (hơn 159 triệu đồng) tiền thuê, đồng thời bắt tay vào cải tạo mặt tiền cửa hàng và đưa vào hoạt động. Đến tháng 12/2023, bà Mễ đề xuất tăng tiền thuê cửa hàng đợt 2 lên 90.000 NDT (hơn 319 triệu đồng) nhưng bị anh Triệu từ chối. Không hài lòng với thái độ của khách thuê này, bà Mễ đơn phương chấm dứt hợp đồng và yêu cầu anh Triệu trả lại cửa hàng cho mình.
Dù vậy, anh Triệu tuyên bố sẽ không dọn đi đâu hết vì theo hợp đồng, anh vẫn còn 2 năm nữa mới đến hạn trả lại cửa hàng. Sau nhiều lần đàm phán, hai bên vẫn không đạt được thỏa thuận nên bà Mễ đã khóa cửa hàng, không cho anh Triệu tiếp tục kinh doanh nữa.
Tháng 1/2024, anh Triệu đã đệ đơn kiện bà Mễ lên Tòa án nhân dân huyện Dương Sóc, yêu cầu người phụ nữ này phải tiếp tục thực hiện thỏa thuận trong hợp đồng thuê và bồi thường thiệt hại kinh tế với mức 800 NDT/ngày (hơn 623.000 đồng) trong thời gian không thể kinh doanh cho mình. Đáp lại, bà Mễ đã nộp đơn phản tố lên Tòa án nhân dân huyện Dương Sóc, yêu cầu tòa án ra lệnh chấm dứt hợp đồng thuê nhà giữa 2 bên. Đồng thời buộc người thuê là anh Triệu phải trả số tiền thuê cửa hàng còn thiếu trong kỳ đầu tiên là 25.000 NDT (hơn 19 triệu đồng) và nộp phí sử dụng cửa hàng với mức 400 NDT/ngày (hơn 311.000 đồng).

Ảnh minh hoạ: Internet
Bà Mễ giải thích rằng khi hai bên đang đàm phán tiền thuê cửa hàng đợt thứ 2, vì giá thuê cửa hàng trên cùng đoạn đường đã tăng lên đáng kể nên bà cũng đã tăng giá thuê theo giá thị trường. Điều này được ghi rõ trong hợp đồng. Tuy nhiên, anh Triệu lại không đồng ý và vẫn nợ 25.000 NDT tiền thuê cửa hàng đợt đầu nên bà buộc phải huỷ hợp đồng và yêu cầu người này trả lại cửa hàng cho mình. Dẫu vậy, người đàn ông này không những không dọn đi mà còn chiếm dụng và chất đầy hàng hóa ở trước cửa hàng, cản trở việc bà tìm khách thuê mới.
Sau khi xem xét vụ việc, Tòa án nhân dân huyện Dương Sóc cho biết theo quy định có liên quan của Bộ luật Dân sự Trung Quốc, sau khi hợp đồng giữa hai bên được ký kết và có hiệu lực, nếu các bên chưa thỏa thuận hoặc thỏa thuận không rõ ràng về chất lượng, giá cả hoặc địa điểm,... thì có thể bổ sung bằng thỏa thuận; Nếu họ không thể đạt được thỏa thuận bổ sung thì sẽ được xác định theo các điều khoản có liên quan của hợp đồng. Nếu giá cả không rõ ràng thì được xác định theo giá thị trường tại nơi thực hiện hợp đồng khi ký kết.
Mặc dù tiền thuê cửa hàng là một phần không thể thiếu và quan trọng trong hợp đồng cho thuê, nhưng nếu không có thỏa thuận rõ ràng về tiền thuê thì vẫn có thể xác định kết hợp với giá thị trường. Điều này sẽ không ảnh hưởng đến việc xác lập và tiếp tục thực hiện hợp đồng cho thuê nhà. Do đó, khi hai bên không đạt được thỏa thuận về giá thuê, bà Mễ đơn phương huỷ hợp đồng là không đáp ứng các điều kiện chấm dứt hợp đồng theo quy định của pháp luật Trung Quốc. Từ đó, hành vi của người phụ nữ này có thể cấu thành hành vi vi phạm hợp đồng và phải chịu trách nhiệm tương ứng về hành vi vi phạm của mình.

Ảnh minh hoạ: Internet
Bên cạnh đó, Tòa án huyện Dương Sóc cũng chỉ ra rằng việc anh Triệu đề nghị bà Mễ bồi thường thiệt hại kinh tế với mức 800 NDT/ngày nhưng lại không đưa ra bất kỳ bằng chứng nào chứng minh doanh thu thực tế của cửa hàng là không hợp lý. Tổng kết lại, tòa án quyết định rằng dựa trên tiền thuê nhà, bà Mễ chỉ phải trả cho anh Triệu số tiền phạt vi phạm hợp đồng là 17.500 NDT (hơn 62 triệu đồng) và trả lại tiền bảo đảm thực hiện hợp đồng là 10.000 NDT.
Về việc anh Triệu vẫn còn nợ 25.000 NDT tiền thuê trong thời gian hai bên thực hiện hợp đồng thuê nhà, người này phản biện rằng anh được bà Mễ đồng ý miễn tiền thuê nhưng không đưa ra được bằng chứng xác nhận nên cũng không được tòa án chấp nhận. Xét thấy năm 2022 vẫn là thời kỳ dịch bệnh, tòa án đồng ý giảm hoặc miễn một phần tiền thuê nhà cho anh Triệu. Từ đó, người đàn ông này chỉ phải trả số tiền thuê nhà là 7.500 NDT và thêm 4.200 NDT phí chiếm dụng cửa hàng. Tổng số tiền người đàn ông này phải trả cho bà Mễ là hơn 11.700 NDT (hơn 41 triệu đồng).
Sau khi bản án có hiệu lực, cả hai bên đều đã thực hiện nghĩa vụ của mình theo bản án. Vụ việc kết thúc tại đây.
(Theo The Paper)